NHỮNG CHỮ DÙNG CHƯA ỔN TRONG TIẾNG VIỆT, NHÌN LẠI CHO KỸ ĐỂ THƯƠNG TIẾNG MÌNH HƠN

mot so chu dung sai trong tieng viet

Tiếng Việt của mình vốn giàu và đẹp. Trong tiếng Việt có tiếng Nôm mộc mạc, sáng rõ, gần với đời sống. Lại có lớp chữ Hán Việt gọn, trang trọng, có chiều sâu nếu dùng đúng chỗ. Nhưng nếu trộn lộn hai dòng ấy không khéo, hoặc mượn chữ lớn lao để nói chuyện rất bình thường, câu văn dễ thành tối nghĩa, thậm chí sai nghĩa.

Hội An – Thanh Chiêm trong buổi đầu chữ Quấc-ngữ

chu quac ngu

Nói tới chữ Quấc-ngữ, ta thường hay kiếm một chỗ để gọi là “cái nôi”. Nhưng càng đọc lại dấu cũ, tôi càng thấy chuyện ấy không nên gói lại trong một địa danh đơn độc. Chữ Quấc-ngữ không phải một ngày mà thành, cũng không phải do riêng một người nghĩ ra rồi trao lại cho dân Việt. Nó là một cuộc gặp gỡ lâu dài giữa tiếng nói An Nam, nhu cầu truyền đạo của các giáo-sĩ phương Tây, và sự cộng tác âm thầm của nhiều người Việt trong buổi đầu thế kỷ XVII.